Định hay Mệnh

Con bạn 10 năm chưa gặp lại, hồi gần đây nó gửi tin nhắn hỏi thăm “mày thế nào rùi, cs chắc tốt lắm phải k? Số sướng nhé!”. Bình thường đọc xong tin nhắn sẽ trả lời lại ngay nhưng cái tin nhắn này cứ làm mình “trăn trở”.

Bạn ạ, từ hồi tớ 14-15 Bố tớ đã suốt ngày nhắc vào tai tớ rằng “số con là số vất vả, không biết nghe lời Bố là sẽ khổ lắm đấy”. Và cuộc đời vẫn vậy, khi đã tin rằng “cái số cái phần” mình nó thế thì tự nhiên sẽ “an bài” và rơi vào cái lối khổ. Tớ vừa vào cấp 3 thì Mẹ tớ rời 3 chị em tớ đi Đài Loan làm giúp việc. Tớ dần quen với việc gặp ai họ cũng bảo “thế thì nhà đấy khá rồi!”. Nhưng ít ai biết rằng cuộc sống của 3 đứa trẻ thiếu Mẹ nó chênh vênh như thế nào. Không lâu sau khi Mẹ tớ đi làm, Bố tớ không chịu nổi tiếng ăn bám vợ cũng xuống Hà Nội đi làm. Chỉ còn lại 3 chị em ở nhà chăm nhau. Nhiều bữa cơm chỉ có 3 đứa, em tớ vẫn “con mời Bố, con mời Mẹ ăn cơm” rồi 3 chị em cùng khóc. Thế thôi, chứ lên lớp chị em tớ vẫn vui vẻ không kém bạn bè nào cùng lớp.

Hồi đi học ở bên Tây Ban Nha, tớ hãnh diện kể cho cả lớp nghe chuyện hồi nhỏ tớ đi giặt quần áo bên bờ sông khi chúng tớ thảo luận một case study. Sau đó các bạn tớ hỏi “mày đã đi từ giặt quần áo bên bờ sông đến Châu Âu như thế nào?”, tớ chẳng biết phải bắt đầu từ đâu cả. Có một điều tớ chưa kể là tuy Bố tớ có nói rằng số tớ khổ nhưng Bố tớ cũng nói rằng “Định sẽ thắng Mệnh con ạ!”.

Trên con đường tớ đang đi, tớ may mắn gặp rất nhiều người. Họ ở vị trí của họ hôm nay vì họ đã chọn để đi đến vị trí đó. Ví như một bạn người Nhật tớ vẫn gặp 2 lần một tuần. Hắn ta được công ty đưa đến Mỹ để trau rồi chuyên môn vài năm. Hắn nói tiếng Anh không sõi, đến gọi 1 ly đồ uống trong quán café vẫn luống cuống cả lên. Hắn ở đây 10 tháng rồi. Văn phòng làm việc thì toàn người Ấn Độ với Trung Quốc, hắn ta là người Nhật duy nhất. Mỗi lần người Ấn Độ nói chuyện bằng tiếng Anh, người Trung Quốc lại phải dịch lại  sang tiếng Anh cho hắn hiểu. Hắn bảo nhiều lúc hắn phát biểu mà không ai thèm nghe vì không ai hiểu hắn nói gì. Thế mà hắn chọn ở lại.

Lại có một cậu bạn Thái. Học xong thạc sỹ quản trị kinh doanh tại một trong những trường hàng đầu nước Mỹ. Thế mà, trong hai năm, nó nộp chừng 3,000 (ba nghìn) đơn xin việc và phỏng vấn với hơn 100 công ty trước khi nhận được công việc đầu tiên. Nó đã lựa chọn đấy!  Lựa chọn làm cái việc mà bằng ngôn từ của nó, nó bảo là khó nhất trong cuộc đời nó. Bởi vì nó biết nó muốn ở lại Mỹ và quyết định sẽ làm bằng được để sống và làm việc ở đây.

Được đi ra ngoài tớ mới thấy nể phục sự kiên cường của ý chí và việc lựa chọn. Có những người chọn rời xa quê hương để đi làm bồi bàn, phục vụ mong có cuộc sống khấm khá hơn. Cũng có những người có cơ hội ở lại trời Tây nhưng lại chọn trở về để được gần gia đình. Có những người kết hôn giả thậm chí sinh con đại để có giấy tờ cư trú, nhưng có những người thà bị trục xuất trở về chứ không chịu sinh con để bám lấy đất này.

Nói như vậy không phải là tớ không tin vào số. Giày dép còn có số cơ mà. Số của tớ qua lời kể của thằng bạn cùng lớp hồi cấp II là “chỉ đi làm nông dân thôi”. Vì tớ “điều hòa không thích, ngồi ô tô thì say xe thì lên thành phố làm gì?”. Chúng ta đều có lựa chọn và đang ở chỗ chúng ta đang ở bởi những quyết tâm và những quyết định. Sướng hay khổ với tớ nhiều khi nó không quan trọng vì có một thứ quan trọng hơn đó là tớ biết tớ chọn con đường mình đang đi.

2 thoughts on “Định hay Mệnh

Add yours

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Up ↑

%d bloggers like this: