5 điều rút ra từ bộ phim “giá thực” – the true cost movie

Tôi lớn lên ở nông thôn Việt Nam. Gia đình không phải dạng giàu có bố mẹ lại lao động vất vả nên mua sắm gì bố mẹ cũng rất cân nhắc. Hồi bé, cứ mỗi năm được mua quần o 2 lần, đợt Tết và đầu năm học mới. Ở quê hầu như nhà nào cũng thế thôi vì tiền sắm một bộ quần o có khi đủ cho cả nhà ăn 1-2 tuần. Hồi đấy, ai đi mua quần o cũng đắn đo lắm, đi chợ đến mấy lần, mặc cả đến hết hơi.

Thời bây giờ thì khác, thời của kinh tế tiêu dùng, cái gì cũng rẻ, ở đâu cũng có, mua lúc nào cũng được. Ở Mỹ (hay ở các nước khác chắc cũng thế thôi) mua 1 cái o, rẻ như 1 cốc café Starbucks hay rẻ như một miếng thịt bò trong siêu thị thế nên chẳng ai thèm quan tâm, tại sao cái giá nó lại rẻ thế? Xem xong “the true cost movie”, thật sự bị đứng hình” bởi những gì đang phơi bày ra trước mắt.

  1. Ai đang đầu độc môi trường?

Môi trường đang bị bức tử. Rõ rồi! Nhưng theo bạn thì ai đang đầu độc môi trường? Tôi kinh ngạc khi biết rằng ngành thời trang là thủ phạm” chính trong việc đầu độc môi trường, chỉ đứng sau công nghiệp dầu khí. Trung bình 1 người Mỹ hàng năm thải ra 37kg rác thải từ quần o (các nước khác thì đang đuổi cho kịp tốc độ này). Riêng nước Mỹ, mỗi năm tổng cộng thải ra 11 triệu tấn rác thải quần o. Phần lớn lượng rác thải này khi được vứt ra hố rác sẽ không tiêu hủy được. Do đó sẽ đầu độc môi trường trong 200 năm kế tiếp.

Chưa hết, 90% cotton dùng trong công nghiệp may mặc là cotton biến đổi gen, đồng nghĩa với việc nguồn nước bị đầu độc, chất thải hóa học cộng với thuốc trừ sâu để xử lý và hỗ trợ quá trình trồng trọt thải ra môi trường.

Chất liệu da cũng góp phần không nhỏ vào ô nhiễm. Để có da cho may mặc, người ra bỏ ra đất, nước, khí đốt để nuôi vật nuôi lấy da, chất hóa học độc hại để nhuộm da cho sản xuất, và toàn bộ chất thải này chảy thẳng vào các dòng sông. 

  1. Fast fashion – thời trang nhanh

Tưởng tượng đồ ăn nhanh đã làm một cuộc cách mạng trong xã hội như thế nào khi vừa rẻ, vừa tiện lại vừa no. rồi giờ chúng ta cũng có thời trang nhanh. Các nhãn hàng đua nhau tung ra bộ sưu tập mới với tốc độ chóng mặt. xưa kia các nhãn hàng chỉ có 1 mùa thời trang trong 1 năm thì nay có đến 52 mùa thời trang trong một năm. Họ có thể mỗi tuần cho ra một bộ sưu tập mới nhờ việc outsource ra các nước như Pakistan, Cambodia, India, Philipines. Ngành thời trang đang phát triển với một tốc độ “quá nhanh, quá nguy hiểm”. Giá cả thì rẻ tới mức nếu không ưng có thể vứt đi ngay mà không cần suy nghĩ. Thử nhớ lại xem, bạn chắc chắn sẽ biết một người nào đó mỗi ngày mua một cái o mới. Nhiều người tặc lưỡi nghĩ rằng, không mặc được thì cho hoặc đem đi làm từ thiện. Thực tế (ở Mỹ nhé) chỉ có 10% quần o cho đi sẽ bán lại được hoặc được sử dụng. Số còn lại đi đâu? Một phần sẽ bị tuồn sang các nước nghèo hơn. Haiti hiện nay không có ngành công nghiệp may mặc vì cả nước này đang ngập ngụa trong đống quần o thải lại của Mỹ. Phần kia đi đâu thì các bạn biết rồi: bãi rác.

  1. Tại sao quần o ngày càng rẻ?

Rõ ràng quần o ngày càng rẻ hơn. Thế thì kỳ quá! Vì nguyên liệu không rẻ đi, chi phí sản xuất cũng không rẻ đi. Chỉ có sức lao động, giá trị con người là ngày càng rẻ mạt. Ví thử, hôm nay tôi đến xưởng may ở Campuchia, yêu cầu giá nhân công là 1 đô. Mai tôi lại đến bảo Campuchia giảm giá đi. Campuchia bảo không giảm. Ok, tôi mang sang Pakistan kiểu gì chả có đứa làm 0.9 đô. Cứ thế, sức người ngày càng bị đè xuống. Ở Pakistan, có những người phụ nữ làm trong các sưởng may với mức lương 12 đô/ tháng (khoảng 240,000 VNĐ). Không chỉ có thế, để cạnh tranh được người ta bất chấp sản xuất trong một môi trường vô cùng nguy hiểm. Còn nhớ vụ sập khu thương mại 8 tầng ở Pakistan năm 2013. Đau lòng là dù đã được cảnh báo từ hôm trước về vết nứt, nhưng chủ xưởng bất chấp bắt công nhân đi làm để rồi toàn nhà sập ngay buổi sáng hôm sau. Tổng cộng 1,130 người chết. Đây là vụ thảm thương nhất trong nhiều vụ sập xưởng may trên toàn thế giới.

Tuy nhiên, không có một nhãn hàng nào phải chịu trách nhiệm. Người ta đổ lỗi cho một ông chủ xưởng người bản địa nào đó rồi thôi bởi các nhãn hàng không có hợp đồng trực tiếp nào với những người công nhân này cả. Chúng ta vẫn xúng xính mặc quần o đẹp, có biết đâu không phải chỉ có mồ hôi mà đôi khi có cả máu trong đó.

  1. Chúng ta đang trả giá – Một cái giá rất đắt!

Trên những cánh đồng trồng cotton biến đổi gen tại Texas, những người nông dân thường bị mắc một loại u não rất điển hình cho khu vực này. Những chất hóa học độc hại trong nuôi trồng chính là nguyên nhân gây bệnh. 

Tại những công xưởng đâu đó tại Ấn Độ, Pakistan nguồn nước bị đầu độc khiến người dân bị mắc ung thư và con cháu họ sinh ra bị dị tật, bị bại não.

Những chất hóa học được dùng trong nuôi trồng ban đầu cho năng suất cao, nhưng càng dùng đất càng trở nên nghiện những chất hóa học đó, không dùng đủ năng suất sẽ tụt xuống. Dẫn đến không có tiền trả nợ vốn đầu tư. Khi không thể trả nổi tiền, những người nông dân Ấn Độ chọn các uống chai thuốc trừ sâu để giải thoát. Trong vòng 16 năm qua, ở Ấn Độ có hơn 250,000 góa phụ phải nhặt xác chồng trên những cánh đồng trồng nguyên liệu may mặc.

  1. Chúng ta mỗi ngày một nghèo đi

Tác giả show Freakconomics trong một bài phỏng vấn đã nêu ra, từ năm 1300 – 1700 kinh tế chỉ phát triển được 0.2%. Và phải mất 350 năm để tăng con số đó lên gấp đôi. Với những cuộc cách mạng công nghiệp thì kể từ năm 1870, chúng ta có thể tăng gấp đôi tốc độ phát triển kinh tế trong vòng 30 năm. Thật kinh điển! Và khi chúng ta trầm trồ nhìn vào những bản báo cáo tài chính rực rỡ thì không ai ngoảnh lại nhìn xem chúng ta đã trả giá đắt như thế nào. Chúng ta đang xây dựng thế giới ngày một tốt đẹp hơn đây ư? Chúng ta sẽ rất yên tâm để cho con cháu mình sống trong một môi trường ô nhiễm như thế này ư? Đúng là so với quá khứ, chúng ta phải bỏ ra rất t nhưng lại mua được rất nhiều đồ cho mình. Nhưng một khi tài nguyên bị cạn kiệt, chúng ta sẽ ngồi trên một đống rác do chính chúng ta tạo ra.

Số liệu và dẫn chứng từ bộ phim: The True Cost

Định hay Mệnh

Con bạn 10 năm chưa gặp lại, hồi gần đây nó gửi tin nhắn hỏi thăm “mày thế nào rùi, cs chắc tốt lắm phải k? Số sướng nhé!”. Bình thường đọc xong tin nhắn sẽ trả lời lại ngay nhưng cái tin nhắn này cứ làm mình “trăn trở”.

Bạn ạ, từ hồi tớ 14-15 Bố tớ đã suốt ngày nhắc vào tai tớ rằng “số con là số vất vả, không biết nghe lời Bố là sẽ khổ lắm đấy”. Và cuộc đời vẫn vậy, khi đã tin rằng “cái số cái phần” mình nó thế thì tự nhiên sẽ “an bài” và rơi vào cái lối khổ. Tớ vừa vào cấp 3 thì Mẹ tớ rời 3 chị em tớ đi Đài Loan làm giúp việc. Tớ dần quen với việc gặp ai họ cũng bảo “thế thì nhà đấy khá rồi!”. Nhưng ít ai biết rằng cuộc sống của 3 đứa trẻ thiếu Mẹ nó chênh vênh như thế nào. Không lâu sau khi Mẹ tớ đi làm, Bố tớ không chịu nổi tiếng ăn bám vợ cũng xuống Hà Nội đi làm. Chỉ còn lại 3 chị em ở nhà chăm nhau. Nhiều bữa cơm chỉ có 3 đứa, em tớ vẫn “con mời Bố, con mời Mẹ ăn cơm” rồi 3 chị em cùng khóc. Thế thôi, chứ lên lớp chị em tớ vẫn vui vẻ không kém bạn bè nào cùng lớp.

Hồi đi học ở bên Tây Ban Nha, tớ hãnh diện kể cho cả lớp nghe chuyện hồi nhỏ tớ đi giặt quần áo bên bờ sông khi chúng tớ thảo luận một case study. Sau đó các bạn tớ hỏi “mày đã đi từ giặt quần áo bên bờ sông đến Châu Âu như thế nào?”, tớ chẳng biết phải bắt đầu từ đâu cả. Có một điều tớ chưa kể là tuy Bố tớ có nói rằng số tớ khổ nhưng Bố tớ cũng nói rằng “Định sẽ thắng Mệnh con ạ!”.

Trên con đường tớ đang đi, tớ may mắn gặp rất nhiều người. Họ ở vị trí của họ hôm nay vì họ đã chọn để đi đến vị trí đó. Ví như một bạn người Nhật tớ vẫn gặp 2 lần một tuần. Hắn ta được công ty đưa đến Mỹ để trau rồi chuyên môn vài năm. Hắn nói tiếng Anh không sõi, đến gọi 1 ly đồ uống trong quán café vẫn luống cuống cả lên. Hắn ở đây 10 tháng rồi. Văn phòng làm việc thì toàn người Ấn Độ với Trung Quốc, hắn ta là người Nhật duy nhất. Mỗi lần người Ấn Độ nói chuyện bằng tiếng Anh, người Trung Quốc lại phải dịch lại  sang tiếng Anh cho hắn hiểu. Hắn bảo nhiều lúc hắn phát biểu mà không ai thèm nghe vì không ai hiểu hắn nói gì. Thế mà hắn chọn ở lại.

Lại có một cậu bạn Thái. Học xong thạc sỹ quản trị kinh doanh tại một trong những trường hàng đầu nước Mỹ. Thế mà, trong hai năm, nó nộp chừng 3,000 (ba nghìn) đơn xin việc và phỏng vấn với hơn 100 công ty trước khi nhận được công việc đầu tiên. Nó đã lựa chọn đấy!  Lựa chọn làm cái việc mà bằng ngôn từ của nó, nó bảo là khó nhất trong cuộc đời nó. Bởi vì nó biết nó muốn ở lại Mỹ và quyết định sẽ làm bằng được để sống và làm việc ở đây.

Được đi ra ngoài tớ mới thấy nể phục sự kiên cường của ý chí và việc lựa chọn. Có những người chọn rời xa quê hương để đi làm bồi bàn, phục vụ mong có cuộc sống khấm khá hơn. Cũng có những người có cơ hội ở lại trời Tây nhưng lại chọn trở về để được gần gia đình. Có những người kết hôn giả thậm chí sinh con đại để có giấy tờ cư trú, nhưng có những người thà bị trục xuất trở về chứ không chịu sinh con để bám lấy đất này.

Nói như vậy không phải là tớ không tin vào số. Giày dép còn có số cơ mà. Số của tớ qua lời kể của thằng bạn cùng lớp hồi cấp II là “chỉ đi làm nông dân thôi”. Vì tớ “điều hòa không thích, ngồi ô tô thì say xe thì lên thành phố làm gì?”. Chúng ta đều có lựa chọn và đang ở chỗ chúng ta đang ở bởi những quyết tâm và những quyết định. Sướng hay khổ với tớ nhiều khi nó không quan trọng vì có một thứ quan trọng hơn đó là tớ biết tớ chọn con đường mình đang đi.

Sự thật về Detox

Sau khi đọc rất nhiều bài về detox và các thay đổi diệu kỳ trên cơ thể sau khi detox thì mình cũng quyết định làm thử xem sao.

Trước hết là tóm tắt qua quy trình detox  như sau:  Chỉ uống 3 loại đồ uống: Nước lọc, dầu Olive, nước ép hoa quả (hình bên dưới). Ngủ dậy uống 3 thìa dầu Olive, 30 phút sau uống nước hoa quả, rồi cứ thế thay phiên giữa juice và dầu Olive và nước trong 3 ngày liền.

Các thay đổi diệu kỳ thường được nhắc đến bao gồm:

– Giảm 2-3 kg trong vòng 3-5 ngày detox.

– Cơ thể thải ra các chất cặn bã (một số bài viết nói rằng thải ra sỏi và giải thích rằng cơ thể tích tụ những chất cặn bao nhiêu năm qua, nay thải ra hết).

Về tính khả thi: Bản thân mình chịu đói rất kém, đói phát là ngoạc mồm ra kêu, rồi xị mặt, rồi cau có đủ kiểu. Chưa kể ngày nào cũng cần ăn 1 cái gì đó mặn mới chịu được. Thế mà trong 3 ngày detox, mình hoàn toàn không ăn gì, mình vẫn thấy rất ok, nên mình nghĩ là hầu hết mọi người đều có thể làm được.

Về giảm cân: Đứa bạn  hí hửng muốn mình báo cáo kết quả để nó làm theo vì muốn giảm cân cho vòng eo thon gọn lại. Xin được nói ngay, không giảm cân nào các bạn nhé. Là bởi vì có nhẹ đi sau 3 ngày chỉ uống nước nhưng mà đến ngày thứ 4 ăn lại thì lại nặng nguyên văn như cũ. Giảm cân hay giữ cân là do thói quen ăn uống hàng ngày, không thể một sớm một chiều mà tụt 2-3 cân như lời đồn được. hoặc có thì cũng là cân hơi, cân nước, cân sh*t hehe

Về “giải độc” cơ thể:  Chắc chắn sẽ giúp thanh lọc cơ thể nhưng mà để có thể nhìn thấy “sỏi” thải ra ngoài như một số bài viết thì mình khẳng định là mình ko thấy.

Những cái lợi: Có hai cái lợi mà mình thấy được là da đẹp hơn. Chồng rất ít khi khen mình (dưới mọi hình thức) thế mà đến ngày thứ 4 mình thức dậy, ông xã khen da mình xinh thế. Ngoài ra cũng thấy người nhẹ nhõm, khỏe mạnh hơn.

Những điều cần chú ý:

Nếu uống juice và dầu Olive, hoàn toàn không bị đói. Nhưng sẽ bị rất thèm đồ ăn, đặc biệt là vào ngày thứ 3. Mình mở tủ chỉ để ngửi gà chiên của ông xã ý.

Buồi chiều đến lúc đi ngủ bạn sẽ thấy rất mệt (không phải đói). Có lẽ vì thường mình ăn hơn 1 ngàn calories mà giờ chỉ uống nước khoảng 400 calories. Tuy nhiên sáng ngủ dậy lại khỏe khoắn như bình thường.

Nếu bạn đi làm nên detox vào cuối tuần vì không phải suy nghĩ vào công việc. Mình lấn sang thứ 2 nên lúc cần làm việc cũng thấy hơi thiếu tập trung.

Quan trọng là chịu khó vận động để không nghĩ về đồ ăn và cho thời gian trôi nhanh. Mình thấy lúc ra ngoài đi chơi mình quên hẳn là đang “tuyệt thực”, cứ về nhà là lại nghĩ đến phải ăn gì đó.

Vì uống nước nhiều nên sẽ đi tiểu 20-30 phút/lần. Cho nên đi đâu thì đi, nhắm chỗ có anh William Cường”.

Chúc các bạn detox thành công!

Dưới đây là hình ảnh các loại juice mình dùng:

Green Aid
Nước ép cải Kale, Cucumber, Apple, Celery Mình cũng dùng loại carrot và cam nữa
large-evolution-fresh-juices
Nước ép bưởi và cam (hình này đi mượn nên không phải bưởi)

4 things at graduate school only IE Business School can offer

April 2014, I was in the old church of Segovia with 200 hundreds other cohorts for the Opening Day of our MBA. It is needless to say how excited we were to start this journey. Guests including the Deans, successful alumni and honored guests from companies were invited to deliver welcoming and inspiring speeches to us. One thing that almost every guest speaker mentioned in their talk was “this is going to be the best year of your life”. At that moment, a quote from Marshall in How I Met Your Mother popped in my head: “when you have made the sale, stop selling it”. Yet, a year later, here I am to describe that one year of my MBA as the best year of my life, and yet it is not enough to capture how amazing of an experience it was. Let me instead tell you the 4 things that only IE Business School can offer.

  1. Taking diversity to another level

IE Business School embraces diversity like no other graduate school. My class alone (with 50 students) has 94% international, leaving the rest 6% Spanish students. IE doesn’t take more than 10% of students from any country which makes the problem of majority go away. I never felt different at IE because everyone was different. We celebrate diversity with events held by different country clubs (USA club, Brazil Chapter, Russian Business Club ect ) almost every week and Global Village once a year for all countries to show off their cuisines and cultures. The pitch at the Opening Day was “you have the whole world in your classroom”. Truth to be told, we have the world with us for the whole time at IE.

Global Village 2014

Diversity did not only enrich our knowledge, it forced us to grow, to grow out of our comfort zone and to grow out of our limit. Every term, I had a new group of 7 people from 7 different countries and backgrounds. I had to work with them to deliver reports and assignments for 5-6 subjects in that term. I assume you all have worked in a group before and know how hard it sometimes gets. Hey, most of the time, your team speaks the same language, from the same culture and probably has a leader with some power over the rest of the team. Our team is nothing like that. The opportunity to lead is on the table and no power of such is granted to anyone. Your ideas get shot down, your points sometimes are not fully understood and more often than not you feel stupid and not appreciated. I know I did. One thing I learned was “It is not personal”.  I learn how to present my thoughts, how to persuade my team when they already killed my ideas. We used to joke with each other that they (our beloved MBA Academic team) tossed us in a group, watched us struggle and along the way, occasionally sent in a therapist (soft skills class or leadership classes) with advice on how to work together.

  1. Making everyone a better communicator

Many people say studying in a native speaking country is the best way to improve your language skills. Maybe. I did a quarter as exchange student at Kellogg School of Management, while my English skills improved; I have to admit that my communication skills did not. At IE, I learned to communicate effectively and clearly by adjusting my speed and word choice. We even encouraged our classmates to give feedback and correct each other. I told one of my American friends that maybe he could diverse the way he started his arguments rather than saying “Now” every single time.  Moreover,  80% of the assignments at IE include presentations. And we took it seriously. Even if it was worth only 10% of the final grade, every team got together and practiced. We prepared the PowerPoint so it best aided what we wanted to present. We timed each other so that it never exceeded the 10 minute limit. The morning of the presentation, we gathered to warm up and rehearse. Because of this, each team has their own identity in their presentation.

we are rehearsing before the real show

  1. Liberating class discussion

This is a picture from my first class.

First Class

I know elsewhere, you raise your hand and you are guaranteed to talk. You see here, you gotta keep it hanging. Class discussion made up a large proportion of the final grade. I refuse to believe that this is the main reason for the enthusiastic dynamic in 90% of our class. At first I was shy and did not want to speak up because I thought I did not have anything good to say. One of my classmates told me that I did not need to say something “correct”, I just needed to take a stand and build my argument around it. What is astounding to see is not how many or how often people talk, but the interaction in the class. I hardly saw anyone make a comment to hear the professor saying “that’s right!”. They comment because they have something to offer. Because of that followed their comments more often was  “I don’t agree with that” from another classmate. That is when you know the discussion just got lifted to the interesting part. I could say that this is unique to IE because I spent time at Kellogg, and to be honest, my Financial Analysis class at IE had more participation than my Advertising Strategies class at Kellogg.

4. Making group work a real deal

As I am preparing for job interviews, my husband would tell me that these school experiences are not as good as my work stories. I would argue otherwise. I know at Kellogg, you have different groups for each subject and for some, you only get to work with your group for a few hours. This is not the case at IE. We work with each other for at least 2 months to finish 5-7 subjects which translated into approximately at least 10 hours/ week outside of the class. As a group we worked toward a shared goal, delivered for all of the classes. Just as your team at your company, you meet, you brainstorm, your debate, you develop a solution and how best to finish the work. Take Financial Accounting as an example, 9 assignments, with an opportunity to present granted at random, which means you prepare but may not be chosen. The thing is that the professor would call “randomly” on your group members who do not have a background in finance, thus if that person screws up, the whole group is screwed up. So, you gotta do what you gotta do. You sit down with your whole group until everyone understands the problem and solution thoroughly. You tell me if that is not real.

***

To articulate on my earlier point that to say “it is best year of my life” does not capture what an amazing year it was for me, I am thankful for the opportunity to come to IE, meet with people around the world, learn with them. I am definitely a different person after one year. Apart from feeling more privileged for the knowledge that I was equipped with, I feel more well-rounded. I am less judgmental and more empathetic, less vulnerable and more fierce, less boring and more tolerant.

Below is a video from my beloved A1 section in illustration of how much fun we had while earning our MBA from top Business School #ForeverIE #Gobeyond

4 cosmetic items to rock summer

Summer is the most exciting season as I imagine the sunshine on the beach, the summer dresses and dammit, the tan. Good news is, summer is approaching. To keep myself glowing, cheerful and beautiful, here are my 4 must have items for summer:

1. Sunscreen

A lot of us still think, you only need sunscreen when you have a lot of sun exposure. That’s not what I think. I learn that sunscreen keep our skin hydrated and prevent it from aging.  Therefore, I wear it all the time during the day instead of any facial lotion. If it takes like ages to decide on what facial lotion to use, you can’t go wrong with sunscreen. Plus, it is very affordable. My favorite is Hawaii because it makes me smell like (inviting) coconut.

Hawaii sunscreen
Hawaii sunscreen

2. Coconut oil

Coconut oil will come in multiple benefits. I use it as makeup remover – works like magic.

It can also be used as mascara. Curl up your lashes and put on some coconut oil, it keeps your lashes curl and natural all day long. It is so effortless to wash them off too.

Mix a bit of coconut oil into your washing gel, your skin will be smoother and stronger.

Coconut

3. Blush

Cosmetics company don’t want to target me because I am a minimalist when it comes to makeup. I use blush to add on extra glowing to my cheek just to I look more cheerful. My current favorite Manila Baked blush, very affordable, $7-9.

Milani baked blush
Milani baked blush

4. Dior addict lip glow

I would dump all of my lipstick for this babe. It works its magic with the lips to protect it while moisturizing it. My lips have a special shade and shine all day long.

DIOR_ADDICT_Lip_Glow
DIOR_ADDICT_Lip_Glow

 

 

HomeChef and the mission for home cook

Home Chef is a meal box delivery service that prepares and packages ingredients and instructions to make specific dishes. You can choose the day you want to receive the meal set and how often you want to order one. I learned of Home Chef at a startup event and tried it – below is my analysis of how Home Chef can improve its product and business.

Blue Apron VS HomeChef

While Blue Apron signs you up with a “mysterious” menu based on your dietary profile, HomeChef presents their menu and let you choose what dish you want to order. Blue Apron divides cooking profile into “vegan” and “meat” while with HomeChef, it is tailored to low calories, low carbs and what ingredients you don’t want. This is just extra information, because if you can choose by meal then you can decide what you want to eat. With both Blue Apron or HomeChef, you have to order in the week before the one you actually plan to cook.

The HomeChef Experience

Home Chef does not claim to provide organic ingredients so I assume that the materials it sent me to cook were not “Whole Foods” quality. I paid $9.99 for each meal (per person). $10 meal is on par with fast casual dining. For example, that could be a Burrito bowl at Chipotle (claims to be organic), a build your own pizza at Blaze Pizza ($8), or a plate (one side + 2 entrees) at Panda Express (~$8). All of these options spare me – the customer – the time cost of cooking.

For some reasons I expected that the ingredients would be organized in 3 separate packages but they were not. For a moment I freaked out: “So what are the ingredients for the Risotto and what are ingredients for my Burrito?”. After some time, I was able to figure things out. One of the promises of the delivered meal box experience is convenience: I don’t have to measure the ingredients for a recipe and I don’t have to buy more than the amount I need (no food wasted). However, this mental process of identifying components took away the convenience promised. That would take 3 more bags, or 3 more strings to separate the ingredients.

My order came in as a box like this
My order came in as a box like this

I checked the ingredients and was not so happy to see 1) the mushrooms are … distorted and not clean (see photo); 2) 4 out of 6 potatoes have dark spots (rotten spots), 3) my okras are broken and damaged (see photo). The ingredients were put in an insulated box, and for these types, it is fairly hard for them to be damaged during transportation. I blame this on long time sitting in stocking houses waiting to be delivered. This surprises me because I had to order the delivery one week in advance; that should give them enough time to figure out its logistics for on-time delivery and fresh ingredients. Home Chef could improve by grouping orders to suppliers to avoid waiting time for goods. If this were a quality problem from suppliers, Home Chef would need to sit down with suppliers to establish quality control processes with them.

My veggies were not in the best condition
My veggies were not in the best condition

Conversion Problem

A typical Home Chef customer profile:

  • He/she must like cooking and have pretty solid skills in the kitchen.

Home Chef markets its products to beginner cooks. However, my husband is a beginner cook and he would be unable to make any dishes under its instruction. I imagine if a beginner cook uses Home Chef and expects to make the delicious meal advertised and instructed to him, he will be very disappointed in the outcome. Hence, I doubt that he will be encouraged to order again. This introduces a bigger problem considering its marketing strategy – discussed below.

  • He/she must be affluent. $9.99/meal/person is pretty expensive compared to other fast casual options discussed above. Not to mention, there are frozen foods that take 15 minutes to prepare and cost $5 such as frozen pizza, popcorn shrimp, and burgers.
  • He/she does not have time to go buy ingredients.

When I talked to a Home Chef executive, he said its revenue is looking at 2-3 million in 2015 which translates into roughly 420 orders/day (2 people/order). Totally possible! My question is how many of those orders are repeat orders? I received $30 (50%) off my first order with free delivery and this could be a large barrier to profitability.

Chorizo breakfast burrito
Chorizo breakfast burrito

 

Truffled mushroom Risotto
Truffled mushroom Risotto

Recommendation

I like cooking and don’t mind spending time cooking quality food at home rather than eating out (at the same price levels). I thought of a couple of things that would make me love Home Chef more:

  • Organic ingredients: this could be done by a partnership with Whole Food or local farmers. This will also justify the price. If I can eat organic food at the same price at a restaurant, why bother cooking something that is not?
  • Faster orders: Home Chef is serving 60% (mainly for the East Coast) of the country from Chicago. I wonder if I can get same day or next day delivery if I live in, for example, Chicago. When I first heard of Home Chef and wanted to order for that night, I found out I would be unable to try it until the following week. This was lost conversion and a loss in momentum. It would be interesting to trial same day or next day deliveries to take advantage of customer flow.
  • Order Plan: it is hard to argue with the default setup that repeats the order weekly. However, I want to feel like I am in control of what I am getting. I do not want to feel like I am being tricked into commitment. After I make the order, I would like to be asked how I want to schedule my next deliveries: weekly, monthly or customized. Instead, this lack of transparency makes me feel uncomfortable and suspicious of the scheduling.

How to lose a customer 101

 March 31 – please mark the date because somehow it plays in to put the story in perspective .

So I wanted to subscribe to a gym long enough that today I decided to check out LA Fitness. Why didn’t I go before? Why today? Well, do I need a specific reason to choose a specific day to check out a gym? I guess not. I happened to be close to the gym and wanted to check it out. But there I was, talking to one of the salesmen, feeling like I was being interrogated: “Why didn’t you come in before? Why today?”.

The interrogation went on for about 10 more minutes with more questions about my motive of going to the gym and what my goals are for working out: “why do you want to work out? Why now? Why do you want to stay fit? Do you want to stay fit to get married?”. He needed to understand me to be able to sell me a solution but look, you are not gonna make the sales by  just shooting questions at me, one by one like this. I am his customer, not his daughter or his suspect at the police station.

After the gym tour, we got back to his desk. This was when it came so clear that he just wanted to sign me on. First question:

·         “we have 2 packages, 1 is the full paid program for 2 years and monthly program, which one do you want?”.

·         “Can you tell me the difference first?”.

He didn’t bother explaining the benefits of the 2 packages just told me the money difference in each of them and concluded by:

·         “Either way you will have to start with your debit, credit or checking account, what kind of payment do you choose?”.

To this point, his attitude converted me from thinking that he was trying to help me with my workout to he was trying to make me pay. I had at least few more questions that I needed to clarify like what are the different rates on their leaflet and why is the rate on the website different from what is presented to me here and if I would be able to use my membership in other locations.  It is unbelievable that he never mentioned any of this. With the same greediness baked with desperation he asked:

·         “Are you ready to commit?”. And here comes the fun. I said:

·         “hmm”

·         “We have another special offer for you” – he did not let me enjoy my 10 seconds fake hesitation (a textbook play huh?) – “you can pay month by month at a significantly lower price, blah blah blah”. Realizing his chance of selling me just dropped significantly.

·         “I think I want to subscribe however I won’t be able to sign the contract today though…”

·         Why not?” – he did not let me finish. His chance of selling dropped even further.

·         “Well, I’ll think about it a bit more. I’ll come back if I am ready to commit.”

·         Why? What prevents you from signing up today?”

I got a bit uncomfortable but was trying to be polite. Plus, when someone is pushing you, isn’t it natural that you want to push away?

·         “I-I am … it is ridiculous that I have to explain to you but I might be relocated so I want to wait a few more days to see where I will be first…”

·         What are you gonna do during that time?” – he couldn’t hold it anymore while his chance of selling to me dropped again to impossible now.

·         “I’ll come back when I am ready” – I am tired of explaining myself to someone who is trying to sell me.

·         Looks like you just came in for a free pass?” – resenting that his chance of selling is now 0%?

·         “Excuse me?” – I looked him in the eyes with the best innocent smile I could produce.

·         You know, the cheapest offer I told you here expired today. Just so you won’t be surprised when you come in next time.”

For my amusement, he just put out his last card. “Ah ha”, I thought to myself. I thanked him and walked out of the gym.

I went to a gym with a genuine intention to commit. But it was amazing to see how this salesperson was so desperate to give away his charm and ultimately lose a customer. I walked in, feeling intimidated and insecure about the fact that I should have been busting my butt in the gym long ago but here I am for the second time in my life trying to subscribe to a gym. I would consider myself easy to sell. That being said, in about 40 minutes, I had this amazing experience seeing how one loses their field inch by inch. It is pretty much of a textbook play for him to try to be friends with me and make me comfortable before trying to get me to pay (my hard earn money). Obviously trying to be my friend is not questioning me so much about why I came in today; not asking me if I am going to sign the contract every 2 minutes (at his table after the gym tour)and not by insulting me when his chance of signing me today is slipping through his fingers. I bet this guy never had a hard sell before or if he did, he never learned his lesson.

We have a Vietnamese proverb that reads: “always keep a cold head and a warm heart”. Looks like my friend at LA Fitness today had a cold heart and a warm head.